197 hiện vật kể chuyện nhà cách mạng Trần Văn Mạc: Từ ký ức gia đình đến nguồn tư liệu cho không gian bảo tàng năm 2030
Một đời người đi qua những địa danh lịch sử
Ngày 22/8/2026, tại Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, hội thảo khoa học “Trần Văn Mạc - chứng nhân dòng chảy lịch sử” được tổ chức nhân kỷ niệm 30 năm ngày mất của ông. Hơn 100 đại biểu đến từ các ban, bộ, ngành Trung ương và địa phương, các khu di tích, bảo tàng cùng giới nghiên cứu lịch sử, văn hóa, chính trị đã dự sự kiện do Viện Nhân học Văn hóa phối hợp với gia đình ông tổ chức.
Trần Văn Mạc (1908-1996) quê xã Mỹ Xá, vùng ngoại ô thành phố Nam Định trước đây. Ông tham gia hoạt động cách mạng từ năm 1929, trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1930. Cuộc đời hoạt động đưa ông qua nhiều nhà tù, trại giam: Hải Phòng, Hỏa Lò, Sơn La, Côn Đảo, Phú Thọ, Phấn Mễ, Bá Vân… Những tên đất ấy hôm nay không chỉ hiện diện trong sử liệu; một số đã trở thành địa chỉ giáo dục truyền thống và điểm đến của các tuyến du lịch lịch sử.
Sau Cách mạng Tháng Tám, ông tiếp tục công tác trong lĩnh vực tổ chức, cán bộ và từng giữ chức Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ, Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội. Ông được trao tặng Huân chương Kháng chiến chống Pháp hạng Nhì, Huân chương Độc lập hạng Nhất, Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhì cùng nhiều phần thưởng cao quý.
Khi hiện vật trả lại “hơi người” cho lịch sử
Điểm nhấn của hội thảo là lễ ký kết biên bản hiến tặng 197 hiện vật, tư liệu cho Bảo tàng Đảng Cộng sản Việt Nam. Bộ sưu tập gồm huân chương, huy chương, Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng; bốn cuốn hồi ký viết tay về cuộc đời hoạt động cách mạng; tài liệu đánh máy, bản viết tay liên quan đến công tác lịch sử Đảng; thư từ, giấy tờ và hình ảnh về cuộc đời, sự nghiệp của ông.
Giá trị của bộ sưu tập không chỉ nằm ở số lượng. Một bản thảo có nét bút, một bức ảnh mang dấu thời gian hay một kỷ vật từng đi qua lao tù giúp lịch sử bước ra khỏi những mốc niên đại khô cứng. Với công chúng bảo tàng, đó là điểm chạm cảm xúc: câu chuyện lớn của đất nước được soi chiếu qua lựa chọn, mất mát và nghị lực của một con người cụ thể.
PGS.TS Trần Lê Hưng, Đại học Gustave Eiffel (Pháp), đại diện gia đình, nhấn mạnh di sản lớn nhất Trần Văn Mạc để lại cho con cháu không phải vật chất, mà là “một kho tàng tinh thần vô giá: Lý tưởng Cách mạng”, cùng niềm tin vào chân lý và khát vọng về một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, nơi con người được sống trong hòa bình, độc lập, tự do.
“Mình đã hiến thân làm Cách mạng thì xa xôi, khó khăn mấy cũng phải vượt qua và phải hy sinh vì lý tưởng của mình”
- Trần Văn Mạc -
Câu nói được nhắc lại tại hội thảo như một nét cô đọng về bản lĩnh và sự dấn thân của người chiến sĩ cộng sản. Đặt cạnh những kỷ vật đời thường, thông điệp ấy không còn là lời hiệu triệu xa vời, mà trở thành một đối thoại giữa quá khứ và thế hệ hôm nay.
Từ kho lưu trữ đến trải nghiệm du lịch về nguồn
PGS.TS Phạm Văn Dương, đại diện Bảo tàng Đảng Cộng sản Việt Nam, cho biết sau khi tiếp nhận, Bảo tàng sẽ lưu giữ, bảo quản toàn bộ tài liệu, hiện vật theo đúng tiêu chuẩn nghiệp vụ, giữ gìn nguyên vẹn các giá trị lịch sử, thẩm mỹ; đồng thời xây dựng kế hoạch trưng bày trang trọng, đúng ý nghĩa lịch sử để giới thiệu rộng rãi tới công chúng sau khi Bảo tàng được khánh thành vào năm 2030.
Thông tin này mở ra một ý nghĩa vượt ra ngoài hoạt động sưu tầm. Trong du lịch văn hóa, hiện vật chỉ thật sự “sống” khi được đặt trong một cấu trúc kể chuyện đủ rõ, có bối cảnh và có khả năng kết nối với người xem. Hành trình của Trần Văn Mạc qua Hỏa Lò, Sơn La, Côn Đảo và nhiều địa điểm giam giữ khác có thể trở thành một tuyến diễn giải xuyên không gian, giúp du khách nhận ra lịch sử cách mạng là mạng lưới của con người, địa danh và ký ức, chứ không phải những “đảo thông tin” tách rời.
Muốn làm được điều đó, trưng bày cần đi xa hơn lối sắp xếp hiện vật theo niên đại. Bản đồ số, trích đoạn hồi ký, lời kể hậu duệ, hình ảnh đối chiếu xưa - nay và các lớp dữ liệu tại điểm đến có thể tạo thành trải nghiệm nhiều chiều. Công nghệ đóng vai trò dẫn đường; cảm xúc vẫn phải được đánh thức từ câu chuyện thật, vật chứng thật và những khoảng lặng có chủ ý.
Hậu phương cũng là một phần của di sản
Trong khuôn khổ hội thảo, Ban Tổ chức, gia đình và Bảo tàng Đảng Cộng sản Việt Nam phối hợp trưng bày kỷ vật của Trần Văn Mạc tại Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh. Bên cạnh tư liệu về hoạt động cách mạng, một không gian riêng giới thiệu ảnh ông và gia đình, làm nổi bật sự hy sinh thầm lặng của người vợ và vai trò của hậu phương.
Chi tiết ấy tạo nên chiều sâu hiếm có cho một chân dung lịch sử. Người cán bộ cách mạng không chỉ hiện lên trong những quyết định lớn hay năm tháng tù đày, mà còn trong vai trò người chồng, người cha và trong món nợ tình cảm với những người đã lặng lẽ chờ đợi phía sau. Đây cũng là gợi ý quan trọng cho các bảo tàng và điểm đến lịch sử: kể về một nhân vật không nên chỉ dựng tượng đài, mà cần trả lại cho họ đời sống con người.
Khi du khách nhìn thấy sự gắn bó giữa tiền tuyến và hậu phương, giữa lý tưởng chung và lựa chọn riêng, chuyến tham quan có thể chuyển từ “xem tư liệu” sang “đọc một số phận”. Chính sự dịch chuyển ấy làm nên sức bền của du lịch ký ức: giúp người trẻ hiểu quá khứ bằng cảm xúc nhưng không giản lược lịch sử; tạo đồng cảm mà vẫn tôn trọng tính xác thực của tư liệu.
Một cuộc hiến tặng, nhiều hành trình tiếp nối
Từ gia đình tới bảo tàng, 197 hiện vật của Trần Văn Mạc đang bước vào một hành trình mới. Việc chuẩn hóa hồ sơ, bảo quản và nghiên cứu sẽ bảo đảm giá trị khoa học; còn cách trưng bày và diễn giải sẽ quyết định khả năng bộ sưu tập chạm tới công chúng.
Với du lịch Việt Nam, những bộ sưu tập cá nhân được hiến tặng có thể trở thành “mạch ngầm” làm giàu hệ sinh thái điểm đến lịch sử. Nếu được liên kết với di tích nhà tù, quê hương nhân vật, nguồn tư liệu lưu trữ và chương trình giáo dục trải nghiệm, chúng sẽ góp phần hình thành các sản phẩm du lịch về nguồn có chiều sâu, phù hợp với học sinh, gia đình, nhà nghiên cứu và du khách quan tâm đến lịch sử hiện đại.
Ba mươi năm sau ngày Trần Văn Mạc qua đời, ký ức về ông không khép lại trong phạm vi gia đình. Những trang hồi ký, tấm huân chương và bức ảnh cũ đang được trao cho cộng đồng. Đó cũng là lúc di sản hoàn thành một vòng chuyển tiếp đẹp đẽ: từ chứng tích của một đời người thành chất liệu để nhiều thế hệ hiểu hơn về con đường dân tộc đã đi qua.